ẢNh đại diện

TRUYỆN NGẮN - TUỔI TRẺ, NGOÀI NÓ RA CÒN GÌ?

Ngày: 23-03-2020 | Lượt xem: 237

Trong bài viết này, Emmanuel luôn sưu tầm những câu chuyện ngắn cực hay và ý nghĩa để gửi đến tất cả độc giả đầy yêu mến. Mỗi câu chuyện ngắn dưới đây sẽ là những bài học về cuộc sống, quà tặng cuộc sống ý nghĩa hay những lời tâm sự bạn nên đọc để tích lũy thêm kinh nghiệm cho bản thân mình.

► Chắc đây là một bài tự sự dài nhất mà cũng là hâm nhất từ trước tới nay mình từng đăng. Vì lúc trước có đọc được một đoạn status của một page mình bấm theo dõi, viết:
“Sau 20 tuổi, bạn có thể mua được món đồ chơi mà năm 10 tuổi bạn muốn mua nhưng không mua được, nhưng không còn cảm xúc vui sướng như ban đầu; năm 30 tuổi khi sự nghiệp chín muồi bạn bắt đầu theo đuổi cô gái mà bạn thích từ năm 20 nhưng người ta đã lập gia đình từ lâu, năm 40 lại muốn kết giao những người bạn mà bạn đã mất liên lạc từ năm 30, năm 50 lại bắt đầu lo lắng cho sức khoẻ vì những dự định năm 40 bắt đầu khó có thể thành sự thật.”

Sau đó mình đã ngẫm nghĩ rất lâu. Cuối cùng thì mình sống vì điều gì? Mình muốn gì?

Mình muốn hạnh phúc.

Điều gì làm mình hạnh phúc?

Chắc chắn không phải là tiền, nhà, xe, những lần du lịch đắt tiền hay khu phố nhà hàng sang chảnh.

Nhưng tại sao mình lại theo đuổi nó?

Vì những áp lực vô hình từ lòng tự tôn của bản thân, tham vọng và mong muốn được sự công nhận từ bạn bè và xã hội.

Nhưng có nó rồi liệu mình sẽ được hạnh phúc không?

Không. Vì vốn dĩ trong thâm tâm mình biết đó không phải là niềm vui xuất phát từ những điều mà bản thân muốn tìm kiếm.

Và vì thế, mình quyết định nghỉ làm.

   Quay lại chuyện công việc, cách đây gần 3 tháng mình có xin chân làm part time cho một tiệm Mc Donalds, chỉ nghĩ là kiếm thêm tí đỉnh sau giờ học thôi, nhưng không ngờ lại học ở đó nhiều hơn cả đống kiến thức trên trường. Mỗi ngày đi làm chưa chắc đã vui vẻ nhưng luôn luôn nhận được một bài học.
   Chủ của mình là một người gốc Thuỵ Điển, ba mươi mấy tuổi, cực thành công. Cổ là lesbian, nhưng lại ngầu hơn bất kì đàn ông nào mà mình từng gặp, cổ dạy mình rất nhiều điều, và cũng là người mà mình tôn trọng nhất, kể lể về công việc nhiều nhất.
Và dĩ nhiên người đầu tiên mình xin thôi việc là cổ.

   Cổ rất ngạc nhiên, vì trong hợp đồng có ghi rõ 6 tháng đầu sẽ thử việc, sau đó sẽ được nhận làm và 1 năm sau là lên chức quản lý. Trường hợp của mình, 1 tháng đã được làm công nhân chính thức và 5 tháng sau lên chức quản lý, lương bổng tăng, phúc lợi tăng, quyền lực cũng tăng. Cổ không hiểu mình đang phát triển thuận lợi vậy lại đột nhiên muốn bỏ đi. Sau đó đồng nghiệp có hỏi thăm, ngay cả giám đốc cũng sắp xếp thời gian gấp rút để gặp mình bàn bạc trao đổi. Nhưng sau tất cả vẫn là một cái lắc đầu.

Lí do, đó không phải là điều mình muốn.

   Có một quãng thời gian dài, mình hay bị áp lực bởi thành công của bạn bè xung quanh. Người thì lương chục triệu, người thì mua được nhà riêng, xe hơi, người thì lấy chồng, có được chỗ dựa vững chắc. Tủi thân có, ganh tị có. Và đó cũng là lúc tiền tài và danh vọng bắt đầu ám ảnh mình. Ngoài tuổi trẻ ra thì mình còn có gì chứ?
Không có gì cả! Mình vẫn là một đứa lông bông ngoài xã hội, ở nhà mướn, kiếm một công việc lay lắt qua ngày, và khát khao có một người bên cạnh đến cùng cực. Mình luôn mơ về một ngày mình sống trong một căn hộ thiệt là sang chảnh, tự tay lái chiếc xe hơi của mình, có một công việc thật thành công, mỗi năm là một party hoành tráng, một chuyến du lịch sang chảnh, và có một tình yêu máu lửa ngôn tình.

Mình đã thật sự muốn những thứ đó. Rất rất muốn. Cho đến một ngày giật mình nghĩ lại, đó có phải thật sự là điều mình hằng mong mỏi?

   Rất nhiều người trên đời này có tất cả mọi thứ trong tay mà vẫn thấy đau khổ. Mình không muốn phải 30 tuổi, 40 tuổi, 50 tuổi hay cả quãng đời còn lại chạy theo những thứ trước mắt. Mình không muốn mỗi ngày là một cuộc chiến. Mình chỉ muốn mỗi buổi sáng thức dậy cảm thấy hạnh phúc, hạnh phúc cho đến khi ngủ rồi trên môi vẫn còn cười. Mình muốn là một người như trước đây mình từng, một người giản đơn, giàu yêu thương và nghị lực. Mình không muốn tranh giành, mình chỉ muốn thấy sự cảm thông và kết nối, mình cũng không cần nhà hàng sang trọng hay căn hộ trong mơ nữa, ăn gì cũng được, ở đâu cũng được. Mình không giàu, mình không thành công, nhưng mình hạnh phúc là được.

   Vậy ngoài tuổi trẻ ra mình còn gì? Mình chẳng còn gì ngoài tuổi trẻ cả. Nhưng có tuổi trẻ cũng đồng nghĩa với việc có được mọi thứ. Có đủ thời gian để trải nghiệm, vấp ngã và đứng dậy. Có sức khoẻ tốt để làm những việc mình muốn, được theo đuổi những gì mình thích. Chẳng thế mà ai đó nói thời gian là kho báu quý nhất trên đời. Và mình đang nắm giữ kho báu đó, là tuổi trẻ. Nhưng một đứa IQ thấp như mình, nhận ra điều mình muốn là một quá trình rất dài, trải qua biết bao cảm xúc giận dữ, thất vọng, hối tiếc, chán nản... nhưng giờ đây bỏ mọi thứ lại sau lưng, mình lại cảm thấy hạnh phúc. Nhẹ nhàng và an yên.

Còn bạn?


Du học Emmanuel chúng tôi chuyên thực hiện các lớp học ngoại ngữ như tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Hàn, tiếng Nhật. Chúng tôi nhận tư vấn du học tại các quốc gia tiên tiến trên thế giới. Ngoài ra, chúng tôi nhận chứng minh thu nhập, hỗ trợ sổ ngân hàng cho tất cả học sinh. Mọi thắc mắc của bạn cần giải đáp vui lòng liên hệ:

Blog Du Học - Nguồn : Bông Gòn

Du học Emmanuel

Thắp sáng giấc mơ của bạn